top of page
< Quay lại

Chủ nhật thứ 16 của năm A

Ở quê tôi, có một loại đậu độc gọi là "koto" mọc hoang. Mặc dù độc nhưng sau khi luộc nhiều lần, nó vẫn ăn được. Tôi đã ăn loại đậu này từ nhỏ nên coi nó là món ăn khoái khẩu. Vì vậy, khi được hỏi món ăn yêu thích của tôi là gì, tôi luôn nhắc đến loại đậu này.

Ngày xưa, những gia đình ăn loại đậu này phải chịu sự kỳ thị đáng kể, nhưng tôi coi loại đậu này không chỉ là "ân nhân" mà còn là "bí quyết quý giá của làng quê". Biến đậu độc thành thức ăn quả thực cần sự khéo léo.

Tôi tin rằng có hai bài học có thể rút ra từ loại đậu độc này. Một là "nỗ lực". Ngay cả đậu độc cũng có thể trở nên ngon miệng sau khi luộc nhiều lần. Cuộc sống cũng vậy. Nếu có điều gì bạn muốn, chắc chắn bạn sẽ đạt được nếu đủ chăm chỉ. Mọi thứ đều tốt đẹp miễn là không đạt được một cách bất công. Bài học thứ hai là "buông bỏ". Buông bỏ không có nghĩa là vứt bỏ tất cả mọi thứ, mà là sống chỉ với những gì bạn thực sự cần. Mặc dù chứa độc, nhưng sau khi luộc nhiều lần, loại đậu này trở nên ngon tuyệt. Luộc giúp rửa trôi những phần không cần thiết chứa độc tố. Đối với dân làng, “cỏ dại” không chỉ đơn thuần là những hạt đậu nhiễm độc, mà còn là những hạt đậu tràn đầy mật ngọt bên dưới lớp độc. Những hạt đậu này nhắc nhở chúng ta rằng mọi thứ trong tự nhiên đều mang lại một phần hạnh phúc cho cuộc sống. Nếu những hạt đậu độc hại lại hữu ích cho cuộc sống như vậy, thì những thứ không độc hại chắc hẳn còn hữu ích hơn nữa.

Bài đọc Tin Mừng hôm nay là dụ ngôn về cỏ dại. Chúa Giê-su muốn chỉ ra điều gì qua dụ ngôn này? Tôi nghĩ có hai điều. Thứ nhất là sự nguy hiểm của việc phán xét người khác. Con người không thể nhìn thấu tận đáy lòng người khác; đó là quyền năng của Đức Chúa Trời. Chỉ có Chúa Giê-su mới biết đức tin chỉ là lời nói suông hay là đức tin chân chính, và điều này chỉ được tiết lộ vào thời kỳ cuối cùng. Thay vì chỉ trích người khác, chúng ta nên cầu nguyện và thừa nhận lẫn nhau để mỗi trái tim chúng ta có thể kết trái qua một cuộc gặp gỡ chân thật với Chúa Giê-su, gánh chịu những yếu đuối và sai lầm của nhau, và nghiêm túc xét nghiệm trái tim mình để đảm bảo đức tin của chúng ta là chân chính.

Một hình thức khác là cộng đồng lý tưởng gồm những người theo và tin vào Chúa Giê-su. Vào thời điểm đó, trong số những người tụ họp quanh Chúa Giê-su, chắc hẳn có đủ mọi tầng lớp người. Có người đang vật lộn ở tầng lớp thấp nhất của xã hội, trong khi những người khác lại giữ những vị trí cao.

Động cơ của họ khi đến với Chúa Giê-su cũng có thể khác nhau. Có người mệt mỏi với cuộc sống hằng ngày và tìm kiếm sự an ủi và hy vọng. Những người khác bị thu hút bởi sự huyền bí trong tính cách của Chúa Giê-su và đi theo Ngài. Chỉ có chính Đức Chúa Trời mới có thể phân biệt được đâu là cỏ dại và đâu là lúa mì tốt. Vì vậy, Chúa Giê-su, chủ ruộng, đã không nhổ cỏ dại, mà để cả hai như vậy. Ngài không muốn nhổ cỏ dại, vì làm như vậy có thể sẽ nhổ luôn cả lúa mì tốt.

Câu chuyện ngụ ngôn về hạt đậu độc ("koto") và cỏ dại dạy chúng ta tiếp tục tìm thấy vẻ đẹp trong mọi sự kiện của cuộc sống.

Khi Đức Chúa Trời lấy đi điều gì đó khỏi tay chúng ta, đó không phải là một hình phạt khắc nghiệt, mà chỉ đơn giản là để chúng ta mở rộng vòng tay đón nhận điều tốt đẹp hơn.

Vậy, chúng ta nên hy vọng điều gì mỗi ngày?

Một cuộc sống không gian truân,
không có nước mắt trên má,
một hành trình không bệnh tật.

Đó không phải là những điều chúng ta nên mong muốn.

Hãy bắt đầu hành trình tuần này với lòng biết ơn,
từ chối khuất phục trước cám dỗ, không phán xét ngay cả khi bị áp bức,
và trong những lúc buồn rầu, đau đớn và vui sướng, chúng ta hy vọng Chúa sẽ dẫn dắt chúng ta bằng một nụ cười vĩnh cửu.

2026 Catholic Ehocho

bottom of page