Chúa Nhật thứ 23 trong năm – Năm A
Trong Phúc Âm hôm nay có chép: “Nơi nào có hai hoặc ba người tụ họp nhân danh Ta, thì Ta cũng ở giữa họ.” Đoạn Kinh Thánh này cho thấy bản chất đích thực của Giáo Hội. Giáo Hội không phải là “nơi chốn” hay “tòa nhà”, mà là “cộng đồng con người”. Đó không chỉ là một cuộc tụ họp thông thường, mà là cuộc tụ họp vì Thiên Chúa. Đó là cuộc tụ họp có sự hiện diện của Thiên Chúa. Vậy, trong cuộc tụ họp hiện tại, liệu sự chú ý của chúng ta có hướng về Thiên Chúa hay không? Trong mọi hoạt động thiêng liêng của chúng ta, liệu Thiên Chúa có phải là trung tâm của sự chú ý hay không? Một cuộc tụ họp không có Thiên Chúa không phải là cuộc tụ họp, mà chỉ là một đám đông mà thôi.
Về hình ảnh của Giáo hội, có một người bạn từng nói với tôi: “Tôi rất yêu thích sự tĩnh lặng trong nhà thờ trước khi Thánh Lễ bắt đầu, và điều đó quý giá hơn bất kỳ nghi lễ nào khác. Nhà thờ là nơi duy nhất mà ngay cả khi có ai đó nói chuyện với tôi, tôi cũng không cần phải trả lời.” Đối với những người lần đầu tiên đến nhà thờ, điều quan trọng không phải là “Thánh lễ”, mà là bầu không khí trong nhà thờ trước khi “Thánh lễ” bắt đầu. Vì vậy, sự tĩnh lặng trong nhà thờ trước khi “Thánh lễ” diễn ra là vô cùng quan trọng, và chúng ta phải bảo vệ bầu không khí đó.
Mọi người đều đến nhà thờ để tìm kiếm sự an ủi tinh thần. Nếu không tìm thấy điều đó ở nhà thờ, thì việc đến nhà thờ sẽ không còn ý nghĩa gì nữa. Do đó, việc bảo vệ sự tĩnh lặng trong nhà thờ chính là sự trợ giúp để họ tìm thấy sự bình an trong tâm hồn. Sự kiên nhẫn, nỗ lực và bền bỉ là những giá trị giúp chúng ta xây dựng một Giáo hội chất lượng cao và góp phần lan tỏa Nước Trời trên trần gian. Chúng ta không mong muốn một Giáo hội chỉ đi theo xu hướng thế gian, mà là một Giáo hội có khả năng thay đổi thế gian. Những người bên ngoài Giáo hội mong đợi chúng ta sống một lối sống khác biệt, nhưng hiện nay, nhiều người trong Giáo hội lại đang chạy theo những giá trị của thế gian. Thay vì cố gắng thu phục họ, chúng ta lại trở nên giống như họ.
Về Giáo hội, Thánh Gioan Kim Khẩu đã nói như sau: “Giáo hội là niềm hy vọng của anh em. Giáo hội là sự cứu rỗi của anh em. Giáo hội cao hơn bầu trời. Giáo hội cứng hơn đá. Giáo hội rộng lớn hơn thế gian. Giáo hội không bao giờ trở nên cũ kỹ, mà luôn tự đổi mới. Bởi vì, Giáo hội là Thân Thể của Chúa Kitô.”
Trong Phúc Âm hôm nay có chép: “Nếu anh em của ngươi phạm tội với ngươi, hãy đến và khuyên răn người ấy khi chỉ có hai người.” Khuyên răn ở đây có nghĩa là quở trách và giáo dục. Khi nhận lời khuyên, con người thể hiện nhiều thái độ khác nhau. Có người vui vẻ chấp nhận, có người đón nhận một cách bình thản. Có người gật đầu chỉ để cuộc trò chuyện nhanh chóng kết thúc, có người từ chối một cách rõ ràng, và còn nhiều phản ứng khác nữa.
Điều cần nhớ khi nhắc nhở người khác là hành động đó phải xuất phát từ tình yêu thương, chứ không phải từ sự căm ghét. Người được nhắc nhở bằng tình yêu thương sẽ dễ dàng chấp nhận lời nhắc nhở hơn, và do đó, khả năng họ thay đổi cũng cao hơn.
“Người bạn chân chính sẽ nhắc nhở trước mặt và khen ngợi sau lưng. Bạn bè trong lúc vui vẻ thì dễ tìm, nhưng bạn bè trong lúc khó khăn thì khó tìm. Một Giáo hội thiếu tình yêu thương cũng giống như một khu vườn không có hoa.” Hãy mang suy nghĩ này trong lòng khi chúng ta bắt đầu hành trình của tuần này.